Đừng vì Tớ mà quên đi tìm cô gái thật sự của Cậu

[ad_1]

Hãy mở trái tim mình ra một chút, không cần quá rộng nhưng đủ để cơn gió chiều nay luồng lách vào và mang hình ảnh của Tớ đi xa. Cậu ạ! Là vì mỗi trái tim chỉ đủ chỗ cho một người, thế nên Tớ phải đi khỏi để Cô Gái của Cậu có chỗ mà chen vào chứ nhỉ…

Gửi Cậu…Người con trai cứ mãi lặng lẽ sau lưng Tớ.

Một ngày cũng như bao ngày, Cậu luôn lặng lẽ bên Tớ cứ như người vô hình ấy. Tớ biết dù cho Tớ nơi nào, làm gì và thậm chí đang yêu ai…Cậu cũng luôn như thế luôn quan tâm Tớ, lo lắng cho Tớ, bởi Cậu cho rằng Tớ mãi chỉ là một đứa con nít không hơn không kém…Là vì, Cậu sợ một lúc nào đó trên đường đời xô bồ này Tớ sẽ vấp ngã, Tớ sẽ khóc và khi T giơ tay ra sẽ chẳng có ai kịp nắm tay Tớ, để lôi Tớ đứng dậy.

Này cậu!

Tớ đã là cô gái tuổi 22 rồi Cậu ạ, là cô sinh viên năm cuối đấy. Thế nên Tớ đủ mạnh mẽ để đi tiếp cuộc đời mà Tớ chọn, dù có vấp ngã nhưng Tớ cũng sẽ biết cách để đứng dậy mà, huống chi bên Tớ cũng đã có những người bạn thật sự…Vậy nên Cậu đừng lo Tớ sẽ đơn độc nhé.

Tớ lúc này đây, chẳng còn là cô bé của những năm phổ thông nữa. Tớ vẫn nhớ lắm những ngày đầu vào lớp 10, một lần đi Thể Dục trễ Tớ bị Thầy Giáo phạt đứng phơi nắng một đỗi lâu, mà Thầy lại chẳng biết Tớ đang sốt nữa…Nhìn Tớ khi ấy chắc buồn cười lắm nhỉ… thật ,Tớ thấy tên con trai lạ hoắc nhòm Tớ cười mãi…Vô tình hay cố ý ? Tớ không biết, chỉ là Tớ ghét Cậu lắm với cái nụ cười ngây ngô lần ấy.

tình yêu và tình bạn

Từ đó trở đi, Tớ biết cậu cứ luôn quan sát Tớ. Dù là đang học, lúc ra chơi, Tớ chơi với bạn gái nào, Tớ đi đâu gặp ai…Cậu đều biết hết, đơn giản vì cậu cứ đi theo sau lưng tớ như thám tử ấy, Tớ bực bội vì mất tự do, vì tự dưng lại bị thu vào tầm ngắm của ai đó. Tớ ghét Cậu đến kinh khủng, ghét đến nỗi ám ảnh Cậu đấy. Tớ chỉ ước rằng ngày hôm sau, hôm sau nữa… Cậu bận chuyện gì đó, Cậu bị trễ xe buýt…thậm chí Tớ đã ước Cậu bị ốm, chỉ vì không muốn Cậu đến lớp, đừng là cái đuôi của Tớ nữa. Chỉ có thế, đó đã là một ngày may mắn của Tớ.…

Nguyên hẳn một năm, Tớ chẳng thèm nói chuyện với Cậu. Nhưng sao Cậu chai mặt đến thế, kiên nhẫn đến thế…Vẫn cứ kế hoạch bám riết, Cậu chẳng khi nào cho mình buông bỏ cái ý định đó, chẳng nghỉ ngơi lấy một lần, cho đến tận bây giờ, đã hơn 6 năm rồi đấy Cậu, Cậu có thấy mòn mỏi không? Chắc rằng Cậu sẽ trả lời là không mà chẳng thèm suy nghĩ. Nhưng này Cậu…nỗi nhớ thương của Cậu hẳn là đã mệt rồi, hãy dừng lại cho nó nghỉ ngơi một tý đã, Cậu nhé!

Hẳn là Cậu biết Tớ đã có nhiều mối tình chống chếnh với những cảm xúc ngớ ngẩn, yêu nhau đấy rồi cũng dừng lại ngay đấy thôi. Cậu biết người con gái như Tớ chỉ biết sống bằng cảm xúc, lãng mạn và mơ mộng qua đỗi. Người con gái như Tớ dễ gần gũi nhưng lại khó nắm bắt, khó giữ được những cảm xúc của mình…thế nên, có đáng hay không khi dành hẳn những năm tháng ấy cho Tớ _ Người con gái chẳng bao giờ dành riêng cho Cậu.

Cậu ạ, chúng ta đã từng là bạn thân của nhau vào năm cuối cấp. Khi ấy, Tớ đã không còn muốn ghét Cậu nữa. Có lẽ thời gian đã cảm hóa Tớ, đã nói với Tớ rằng dù muốn hay không nhưng nếu có một ai đó thật sự tốt với mình hãy nên trân trọng

họ. Tớ đã thôi gắt gỏng, thôi khó chịu vì bạn bè cứ chọc, cứ ghép Cậu với Tớ. Ừ thì miệng thiên hạ làm sao mà cấm được, Tớ cũng đã từng ngồi bên Cậu thật lâu chỉ để nói những câu chuyện không đầu không cuối, cũng từng goi điện cho nhau nhiều hơn chỉ để chúc cho nhau ngủ ngon, chúc một ngày mới tốt lành. Cậu rộng lượng đến thánh thiện, Cậu chẳng bao giờ giận Tớ dù Tớ có như thế nào, đáng ghét ra sao. Cậu cứ như đại dương rộng lớn ấy…và Tớ con thuyền nhỏ neo bờ, Cậu vỗ sóng lăn tăn…

Suốt những năm tháng Đại Học, Tớ sống một mình ở Sài Gòn, ngoài “tiền lương” của Ba Mẹ, cũng như bao đứa bạn tỉnh lẻ khác Tớ phải đi làm thêm để trang trãi cho những năm tháng Sinh Viên. Tớ làm hàng tá công việc, nhận bao lời khinh khiệt, đồng tiền lương đổi bằng bao giọt nước mắt đến chua chát. Tớ đã thôi còn trẻ con nữa, thôi mơ mộng như trước nữa. Không còn quá hiền từ để người đời bắt nạt, Tớ đã biết mạnh mẽ hơn để bảo vệ mình đấy Cậu, biết che đậy cảm xúc, biết ngọt ngào hơn một chút để sống được với thiên hạ. Tớ đã thôi là cô bé của Cậu chỉ biết khóc khi buồn, biết tức giận khi khó chịu, đã thôi thành thật như cục đất nữa…Người con gái như Tớ đã đủ mạnh mẽ cho cuộc sống mới đấy. Vậy nên, Cậu đừng bảo Tớ là con nít nữa nhé.

Cậu thôi hoài nghi về việc Tớ đã là người lớn nữa đi. Tớ đã bảo là Tớ lớn thật rồi mà. Đừng xem tớ như cô bé trước đây nữa, Tớ chẳng cần Cậu theo sau để bảo vệ Tớ lúc Tớ bị mọi người bắt nạt đâu. Thật đấy!

Cậu đừng hỏi Tớ đang yêu ai nữa đi, đừng hỏi người ấy có hay làm Tớ buồn, làm Tớ khóc. Tớ ổn mà vì người ấy luôn tốt với Tớ, luôn hiểu và chiều Tớ nữa…Người ấy chẳng bao giờ làm Tớ khóc, thế nên Cậu chẳng cần cứ đứng đấy để chờ Tớ quay về mượn tạm bờ vai đâu.

Đừng vì Tớ mà quên đi tìm cô gái thật sự của Cậu
Cậu cũng đừng bảo Tớ hãy cứ thích đi, cứ yêu đi…Đến một lúc nào đó mỏi mệt, khi cuộc sống xô bồ kia không còn nơi nào cho Tớ đi nữa thì hãy đứng đấy, đứng yên đấy để Cậu lại mang Tớ quay về. Hoặc giả, Tớ cứ lập gia đình đi, với người đàn ông Tớ tin yêu, hãy sống hạnh phúc, Cậu sẽ luôn chúc phúc cho Tớ. Nhưng lỡ như hạnh phúc giận dỗi mà bỏ Tớ đi mất…Đừng khóc vì lúc ấy hẳn sẽ còn Cậu, Cậu muốn là người đàn ông cuối cùng trong đời Tớ!

Cậu ạ, người con gái như Tớ rồi sẽ được hạnh phúc thôi. Và người đàn ông của Tớ sẽ biết trân trọng, biết gìn giữ hạnh phúc mà tụi Tớ đã xây dựng. Về đi Cậu, đừng đứng mãi ở đó…Là vì Tớ chẳng quay về đâu. Cậu sẽ là ông cụ già với những nỗi niềm đơn độc đấy. Xấu lắm!

Tớ có thể yêu bất cứ ai, có thể bối rối vì một ai đó với những cảm xúc bất chợt, thế nhưng với Cậu thì chẳng bao giờ Tớ thấy tim mình lỗi nhịp cả, có trân trọng đấy, có tin tưởng đấy, có cả sự bình yên vô bờ bến…Nhưng cảm tình của những con người đang yêu, Tớ chưa lúc nào dành cho Cậu.

Tớ xin lỗi! Xin lỗi vì ngần ấy thời gian, ngần ấy đợi chờ của Cậu chỉ đổi lại bằng sự hụt hẫng đến đau lòng. Tớ chẳng hiểu tại sao Tớ chẳng bao giờ nghĩ đến Cậu như một ai đó của Tớ. Có lẽ vì Cậu thánh thiện quá, là vì Cậu tốt với Tớ quá nên Tớ sẽ chẳng thể nào nói rằng Tớ yêu cậu. Tớ không muốn làm Cậu tổn thương…mặc dù, Cậu cũng đã từng tổn thương vì Tớ đến hàng ngàn thế kỷ mất rồi. Tớ sinh ra không phải dành cho Cậu, có lẽ là một chữ Duyên Cậu nhỉ, tình cảm thì chẳng ai ép buộc được bao giờ vì trái tim có lý lẽ riêng của nó. Và cái lý lẽ riêng của con tim Tớ chỉ có thể làm Cậu đau lòng.

Như hai đường thẳng song song, thấy nhau, hiểu nhau và gần nhau đấy…nhưng chẳng bao giờ chạm nhau ở một điểm dừng nào đó trong cuộc đời. Giá như có một nhà Toán Học nào đấy chứng minh được đến một lúc nào đó hai đường thẳng ấy rồi sẽ gặp nhau thì Cậu hãy lại đợi Tớ nhé. Có lý do, có hy vọng thì hãy tiếp tục chờ đợi Cậu ạ, Đừng như lúc này một tín hiệu từ Tớ cũng trở nên dửng dưng với Cậu.

Tớ biết tình cảm của Cậu dành cho Tớ lớn lắm. Tớ không phải là cô gái vô tâm, lạnh lùng với một trái tim nồng nàn như Cậu. Nhưng quan tâm thì sao, hiểu thì sao? Trong khi Tớ chẳng thể làm gì vì cái điều Cậu cần ở Tớ…Tớ đã dành tặng cho người khác. Vì trái tim mỗi người dù rộng lớn nhưng cũng chỉ đủ chỗ cho một người Cậu ạ. Đừng giận Tớ vì những tin nhắn gửi đi mà không có hồi âm, những khi nick Facebook Tớ sáng lên nhưng Tớ lại bảo rằng Tớ bận hoặc wifi bên Tớ yếu. Những câu nói dối của Tớ chỉ mong Cậu sẽ hiểu…Rằng mình chỉ là bạn của nhau Cậu à.

Đã có lúc Tớ mơ như thế này nhé: Tớ đi trên một con đường đầy nắng và gió. Tớ đói và khát lắm nhưng lương thực mang theo đã cạn. Tớ chùng bước và muốn dừng lại. Nhưng Tớ hối tiếc những công sức mà mình đã bỏ ra ngần ấy mà quay về thì phí quá. Thế là Tớ lại tiếp tục đi, lại tiếp tục gắng gượng chỉ vì hy vọng phía trước sẽ có chỗ dừng chân cho Tớ ăn uống và vui chơi, đó là đích đến của Tớ. Người ta cứ bảo Tớ ngốc đấy Cậu, ngốc chỉ vì tiếc công sức và thời gian mà cứ cố gắng vì một hy vọng dù không biết nó có thành sự thật không, nó có tồn tại hay không, ngốc vì nếu quay về, Tớ sẽ được sống sót đấy. Cậu có thấy giấc mơ của Tớ có buồn cười không? Và Tớ có ngốc lắm không hở Cậu?

Yêu thương mấy im lặng rồi mọi thứ cũng nhạt nhòa phải không…?

Cậu không dành cho Tớ cũng như Tớ chẳng lúc nào dành riêng cho Cậu, chỉ vì

Cậu sinh ra là để dành cho Cô ấy_ Một người chưa đến.

Hãy mở trái tim mình ra một chút, không cần quá rộng nhưng đủ để cơn gió chiều nay luồng lách vào và mang hình ảnh của Tớ đi xa. Cậu ạ! Là vì mỗi trái tim chỉ đủ chỗ cho một người, thế nên Tớ phải đi khỏi để Cô gái của Cậu có chỗ mà chen vào chứ nhỉ…

Này Cậu, tình yêu chưa lúc nào là muộn màng, nếu Cậu đủ mạnh mẽ để dừng lại thứ cảm xúc chống chếnh lạc lối này, và mở lòng mình ra để đón nhận nắng gió của cuộc đời, Cậu nhé.

Mai Le

[ad_2] Nguồn: Sưu tầm

  • Chia sẻ:

Bình luận

[fbcomments]