Quên đi! Ôm làm gì buồn phiền và nước mắt

[ad_1]

Sáng chù nhật, Linh kéo tấm rèm cửa sổ thêu hoa diên vĩ tím.

Nắng nhạt tràn qua lớp kính mỏng thấm vào sàn gỗ, thấm vào ga trải giường xanh lam.Gót chân trần đặt trên nền nhà mát lạnh, đôi dép lê được xếp gọn gàng dưới chân giường đang bắt chút nắng sớm. Đã từ lâu Linh không còn thói quen đi dép trong nhà, chẳng phải anh ấy luôn đi chân đất lúc vào nhà sao ?

Cảm nhận được cơ thể có chút ấm áp của nắng, cô khẽ gạt chốt, mở rộng cánh cửa sổ bằng kính. Gió lùa vào phòng cuộn tung bức hoa diên vĩ lớn in trên rèm cửa, vài chiếc lá vàng quá giang nhẹ nhàng đáp xuống đất, đáp trên chiếc giường xanh lam. Mái tóc đen dài nhẹ bay, ánh lên từng sợi màu đồng như đang tỏa sáng.

Gió nhẹ dần rồi biến mất, thật nhanh chóng.

Linh đứng nhìn khu vườn sau cửa sổ một lúc, cô suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra, vài hình ảnh từ đâu bỗng chốc ùa về, sống động như mới hôm qua. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ ở phòng khách ngắm cô đứng bên giá vẽ, ngón tay dính đầy màu sắc của cô, lúc ấy cô đang vẽ một câyFuji Zakura. Đến chuyện xảy ra ba năm trước, cũng chính căn phòng khách ngoài kia. Cô mở khóa cửa vào nhà và hoảng hốt khi thấy đồ đạc lung tung, ly chén đổ vỡ, khung ảnh nằm dưới đất cùng vài vệt máu đã khô trên tấm thảm trải sàn trắng tinh.

Linh chợt bật cười, nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Là máu của cô, những vệt nâu sẫm trên tấm thảm trải sàn là của cô.

Làm sao Linh có thể quên được quãng thời gian đó, khoảng thời gian có anh bên cạnh, khoảng thời gian… có anh bên cạnh.
Kí ức…

Lúc đó Linh chưa có nhà riêng, vẫn đang học đại học, tranh vẽ chưa ai mua và ở trọ trong căn nhà nhỏ với vài người bạn. Cô tình cờ thấy anh khi đang cùng nhóm bạn vẽ trang trí tường cho một quán cà phê. Anh hơn cô bảy tuổi, trưởng thành, phong độ,lớn lên trong gia đình giàu có và công việc ổn định.

Linh đã để ý đến anh từ lần đầu bước vào quán, người đàn ông đó trông rất thu hút. Thỉnh thoảng cô vẫn quay lại quán uống cà phê, có lúc đi cùng bạn, có lúc đi một mình và lần nào cũng thấy anh ngồi ở bàn thứ ba cạnh cửa sổ, chỉ ngồi đúng một vị trí đó. Cô nghĩ mình chỉ nhìn thế thôi, quan tâm từ xa thế thôi chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ được anh để ý đến.

Nhưng mùa đông vẫn còn có nắng ấm, chuyện gì xảy ra sau này làm sao cô biết được.

Buổi chiều hôm đó thời tiết rất xấu, mưa bão sấm chớp gầm lên như muốn nuốt chửng mọi thứ. Anh rời khỏi quán, vô ý đánh rơi một cuốn sổ nhỏ. Cô là người đấu tiên nhìn thấy, theo phản xạ liền nhặt lấy rồi chạy đuổi theo anh. Anh đi rất nhanh chỉ thoáng chốc đã mở cửa chiếc xe hơi đen đậu bên đường và chuẩn bị rời đi. Cô vội đập cửa sổ, ra hiệu cho anh hạ kính xuống. Mưa vẫn hối hả xối xuống lưng cô, vừa rát vừa lạnh buốt. Linh cuộn cuốn sổ nhỏ vào trong vạt áo khoác để nó không bị ướt. Cửa kính vừa mở một khe nhỏ Linh đã nhanh chóng nhét cuốn sổ vào trong xe rồi quay người chạy về phía mái hiên của quán cà phê. Lúc cô vào được trong quán, giũ nước mưa trên tóc thì xe của anh đã đi từ bao giờ.

Chuyện của cô và anh gắn với những cơn mưa, thật buồn cười vì chưa bao giờ Linh tưởng tượng ra cuộc sống của mình lại sướt mướt như vậy.

Ba tuần sau khi Linh trả cuốn sổ nhỏ cô vẫn chưa gặp lại anh.

Có một hôm trời mưa, quán cà phê đóng cửa và cô đang đứng lơ ngơ trú mưa dưới mái hiên. Tóc ướt, quần áo dính bùn xám, và đang lạnh run người.

Cô nghe có tiếng giày tiến lại gần từ phía trái, nhanh nhẹn và mạnh mẽ.

Linh quay người sang, thật không ngờ anh lại xuất hiện vào lúc này và chứng kiến tình cảnh thảm hại của cô. Linh xấu hổ lùi lại một bước, quay mặt ra phía trước cố giữ vẻ bình tĩnh như hai người dưng đang trú mưa cùng nhau.

Mùa đông của Linh hình như bắt đầu có chút nắng ấm.

Anh đến bên cạnh cô, cởi áo ngoài khoác lên vai cô và từ tốn nói :

” Xe của tôi ở kia, để tôi đưa cô về.”

Lên xe một người lạ mặt. Cô ngập ngừng một chút, bối rối nhìn anh. Anh cũng hiểu ý liền lấy điện thoại di động ra.

” Cô lưu số điện thoại của tôi lại, có thể chụp hình biển số xe để đề phòng. Ngoài ra tôi còn danh thiếp ở trên xe, sau khi lên xe sẽ đưa cho cô xem.”

Cô nhìn anh mỉm cười, không ngờ anh lại thẳng thắn như vậy.

Anh đứng ngắm cô cười một lúc, khóe miệng cũng cong lên. Anh vỗ vai cô :

” Đi thôi.”

Kể từ hôm đó mỗi lần gặp nhau ở quán cà phê anh lại đưa cô về nhà. Linh tự nhận thấy hai người rất hợp nhau, nói chuyện cũng rất thoải mái vui vẻ.

Khoảng thời gian đó cô mới bắt đầu hiểu thế nào là tình yêu. Mỗi lần ra quán cà phê, ngồi vào bàn chờ anh đến lại hồi hộp lấy gương ra chỉnh tóc một chút. Có những ngày anh không đến cô thất thần ngồi khuấy cốc cà phê đến khi nguội lạnh.

Nỗi nhớ dấy lên trong lòng ngày càng nhiều, không giống với cái nhớ gia đình khi xa nhà, không giống nỗi nhớ con bạn thân lúc nó đi du học. Cảm giác này thật lạ lẫm, thật buồn…

Một thời gian sau Linh quyết định nói tình cảm của mình với anh. Cô nghĩ nếu cứ giấu mãi không phải cách hay, không hay cho cô và cũng không biết anh nghĩ gì. Kết quả là kết quả, dù có đến đâu nhưng biết rõ còn hơn cứ phải mịt mờ như sống trong đáy nước.

Linh vẫn nhớ cái ngày ngập ngừng nói thích anh ở bàn thứ ba cạnh cửa sổ, hồi hộp và lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh buốt.

Anh đã chấp nhận tình cảm của cô, một cách thoải mái và vui mừng.

Linh gần như hạnh phúc đến phát khóc, cô cũng không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy.

Mùa đông của cô có lẽ đã được ánh nắng sưởi ấm đến tan biến mất rồi.

Những chuyện xảy ra sau đó cô không bao giờ quên được. Anh thật sự là người đàn ông tuyệt vời.

Anh kiên nhẫn đứng chờ Linh tán gẫu với đứa bạn để chở cô về. Nghe giọng cô bị khàn trong điện thoại anh chạy đi mua thuốc ngay trong buổi tối. Anh cùng cô nấu ăn, cùng cô trồng mấy khóm hồng nhung trong góc vườn, anh xới đất cho cô gieo vài hạt cải nhỏ.

Anh còn hôn lên tóc Linh mỗi khi cô than thở mệt mỏi. Mặc dù anh rất bận, cô luôn biết công việc của anh bận rộn nhưng vẫn cố gắng giành thời gian cho cô.

Anh có thuê một căn nhà dành lúc nghỉ ngơi sẽ kéo cô đến đó. Căn nhà thật tuyệt, rèm cửa có hình hoa diên vĩ tím cô thích, có cả giá vẽ và cọ, có cả màu bột và sơn dầu cùng rất nhiều sách. Phòng khách có chỗ treo khung ảnh của hai người cùng thảm lót sàn màu trắng. Đó là nơi cô trồng hoa hồng trong góc vườn và vài luống rau cải cạnh hồ nước nhỏ.

Anh ngồi ở ghế gỗ trong phòng khách, ngả người thoải mái trên lưng ghế cùng một cuốn sách, Linh đứng cách đó không xa bận bịu với khay màu và giấy.

Tuy hạnh phúc với Linh như vậy nhưng cuộc sống của anh đâu phải chỉ có mình cô. Anh còn rất nhiều thứ quan trọng khác…

Như gia đình và cha mẹ.

Cha mẹ anh từ bàn tay trắng gây dựng sự nghiệp, nuôi con cái khôn lớn. Cha anh là một người đàn ông mẫu mực. Anh luôn tự hào mỗi khi nhắc đến ông, là người anh không bao giờ cãi lời.

Ông luôn muốn có những người con dâu giỏi giang, thông minh biết quán xuyến việc gia đình và cả công việc riêng. Như chị dâu của anh là một điển hình.

Nhưng Linh lúc đó chỉ là một con bé chưa tốt nghiệp đại học. Tất nhiên cha anh không đồng ý việc con trai mình yêu đương với một sinh viên đại học, tuổi tác cũng cách nhau quá lớn so với ý kiến của ông. Hơn nữa trong thời gian này anh phải tập trung vào công việc để có những vị trí cao trong công ty.

Cô bỗng nhiên trở thành gánh nặng của anh sau hơn một năm hẹn hò, anh phải chịu áp lực công việc và cả áp lực từ phía gia đình vì cô.

Linh vẫn nhớ lần đầu tiên anh cáu gắt với cô. Linh lại còn trẻ, còn cứng đầu và nhiều nông nổi. Rồi những trận cãi vã xảy ra nhiều hơn, nhiều đến nỗi dường như anh thấy mệt mỏi mỗi khi có cô ở bên cạnh.

Thế đấy, cây đâu phải lúc nào cũng xanh tốt, lá xanh ngả vàng và rơi đầy dưới gốc. Thân cây với những cành khô trong gió lạnh. Mùa đông lại về.

Anh không ở căn nhà đó nữa, lúc về có chăng chỉ một mình cô, hình như anh muốn tránh mặt cô để tập trung vào công việc. Không có cô chắc anh sẽ thanh thản hơn.

Linh đã mất đi thứ gì đó trong lòng, nhiều lúc nghĩ đến anh lại thấy khó thở, phải giơ tay tự đấm nhẹ vào ngực mình.

Có lẽ mùa đông đã quay về thật rồi, cô lạnh quá.

Nguồn: Truyện ngắn tình yêu
[ad_2]

  • Chia sẻ:

Bình luận

[fbcomments]