Tâm sự tình yêu: Cảm xúc Thu

Em yêu mùa Thu, yêu cái nắng chiều nhàn nhạt, vàng võ, buồn buồn của trời chiều, yêu cả tiếng rì rào của rừng cây trút lá, nhưng em sợ mùa Thu vì ẩn chứa trong nó là những cơn giông bão và cả những kỷ niệm buồn.

tam su tinh yeu cam xuc thu

Lần đầu em cảm nhận được nét đẹp yêu kiều nhưng buồn man mác là những chiều trốn học cùng anh tha thẩn, nghe anh giải nghĩa vì sao trong tiếng Hán chữ Sầu được ghép bởi chữ Hỏa, chữ Tâm và chữ Thu, dường như em linh cảm mơ hồ rồi sẽ có ngày em phải xa anh…

Anh không giống những người con trai mà em đã gặp, ba hoa nhưng rỗng tuếch. Anh hiểu biết nhưng thâm trầm và hình như anh có biệt tài đoán được ý người khác. Với anh em như cô học trò ngoan, như con chiên mộ đạo đứng trước giáo chủ và nuốt vào lòng những lời huấn thị. Cảm ơn anh! Nhờ anh em đã trang bị cho mình khá đủ đầy cẩm nang sống. Nhưng có điều em không thể hiểu, đằng sau ánh mắt đằm thắm kia, đằng sau gương mặt đôn hậu sẵn sàng sẻ chia ấy là ai? Anh ma mãnh đến thế ư? Anh đọc được trong ánh mắt em đang nói điều gì và con tim em run rẩy, em sẵn sàng tan chảy, dâng hiến vô điều kiện trong vòng tay anh nếu anh tỏ tình. Tại sao anh vừa gần gũi nhưng có khi lại quá đỗi xa xôi?

Đến giờ khi đã là vợ, là mẹ rồi, em mới ngộ ra rằng, cuộc sống vốn dĩ vẫn vậy, chúng ta thi vị hay phức tạp hóa nó lên thì nó phức tạp, đơn giản nó đi, cuốn mình vào công cuộc mưu sinh thì nó sẽ chẳng có gì là ghê gớm. Qua những gì anh sẻ chia trên facebook hay những dòng status em mới biết, thì ra anh không hiểu gì về em. Anh sợ một ngày nào đó tình yêu sẽ bị hủy diệt bởi những lý do cơm áo tầm thường. Anh tỉnh táo lắm, biết rút lui đúng lúc để bảo vệ những giá trị siêu phàm, để tình yêu hoàn toàn bất tử? Anh không dám yêu, chẳng dám sống thì đúng hơn, anh bỏ em giữa nghìn trùng chông chênh và tuyệt vọng, tình cảm chân thành lại được anh lý tưởng hóa bằng những ngôn từ siêu thực.

Cuộc sống, tình yêu với em đơn giản lắm, chỉ cần sự tôn trọng lẫn nhau, một chút sẻ chia trong công việc, chung tay với em những công việc không tên, thế là đủ, thế là tình yêu, thế là hạnh phúc… Chồng em chắc chắn thua xa anh về mức độ hiểu biết, về kỹ năng sưởi ấm lại căn nhà lạnh lẽo, về khả năng tự làm mới mình. Anh ấy mộc mạc chân thành và vô tư lắm.

Dù sao em cũng cảm ơn anh đã cho em hiểu thế nào là cuộc sống, thế nào là cách gìn giữ tổ ấm nhỏ của mình và chính anh đã thổi vào tâm hồn cằn cỗi chen lẫn một chút ngây thơ, ngốc nghếch của em chút thi vị khi nhìn đời để rồi lại bâng khuâng, rạo rực khi tờ lịch điểm tiết lập thu, khi cái nắng hanh vàng nhuốm chiều tà bằng nỗi buồn man mác.

Nguồn: Fb Truyện ngắn tình yêu

  • Chia sẻ:

Bình luận

[fbcomments]